Mộ Đức 2 trong tôi - NGUYỄN THỊ HỒNG MINH
Niềm vui vỡ òa khi biết tin tôi đã đậu vào trường THPT số II Mộ Đức. Ngày đầu tiên bước chân vào nơi sẽ gắn bó với tôi suốt quãng thời gian ba năm học này đã không còn e sợ, rụt rè giống như cái ngày tôi bước vào lớp một.
Nắn nót từng chữ: “ Trường THPT số II Mộ Đức” viết lên các nhãn tên sách, vở khiến tôi cảm thấy mình đã lớn hơn và vinh dự khi từ nay, tôi sẽ là học sinh của ngôi trường này. Tôi và các bạn cùng trường THCS tự tin bước qua cách cổng trường mới. Ai ai cũng nở trên môi nụ cười thật tươi. Trường cấp ba nên to hơn trường cấp hai rất nhiều. Qua cổng phụ, chúng tôi nhìn thấy các bạn học sinh từ các nơi khác nhau đang đứng trong ngôi trường và trên môi ai cũng nở nụ cười. Tôi vui sướng khi thầm nghĩ sẽ có nhiều bạn mới, nhiều thầy cô giáo mà chúng tôi chưa bao giờ gặp.
Đằng sau dãy phòng hiệu trưởng là quang cảnh rộng với nhiều bóng cây, ghế đá,…Hai bên là hai dãy phòng hai tầng kéo dài cho đến hết khuôn viên trường. Phía sân trên có một hồ cá rộng. Những chú cá tung tăng bơi lội thầm đón chào các bạn học sinh mới. Bên trái trường là nhà thi đấu. Đằng sau những dãy phòng học là nơi để xe.Từng lớp đều có biển hướng dẫn để xe ở đâu cho đúng, thể hiên là một ngôi trường có quy tắc và học sinh có ý thức tốt. Xung quanh trường là những hàng cây chạy dài. Nào là cây phượng, cây bàng, bằng lăng, sấu,… Có cây không biết đã được trồng từ khi nào. Nhờ những cây ấy mà học sinh của trường có một không gian vui chơi và học tập tốt hơn.
Cảm giác vui sướng còn tăng thêm khi chúng tôi được khoát lên bộ đồng phục mà cấp một, cấp hai chưa bao giờ mặc: Áo dài trắng. Chắc có lẽ ban đầu, có một số bạn nữ không thích mặc nó nhưng sau này, các bạn sẽ nhận ra thật vinh hạnh khi được mặc bộ trang phục truyền thống của người phụ nữ Á Đông. Bộ đồng phục mà làm tôn lên sự duyên dáng và không kém vẻ tinh khôi, hồn nhiên, trong sáng của tuổi học đường. Nhìn các bạn đạp xe trong bộ áo dài trắng thật thướt tha, uyển chuyển làm sao!
Trong ngày học đầu tiên ở ngôi trường mới, tôi làm quen với lớp mới, bạn mới, thầy cô mới mà tôi chưa bao giờ gặp. Trang thiết bị trong từng phòng học không kém phần đầy đủ so với bên ngoài. Bàn ghế, quạt, đèn,…đều đã đủ tiêu chuẩn đề ra. Đứng từ ban công trước lớp, tôi có thể ngắm quang cảnh toàn bộ sân trường. Các bạn học sinh khác đùa vui trong ngôi trường mới. Nam sinh trong bộ quần tây áo trắng, nữ sinh trong tà áo dài, sân trường trở nên vô cùng sinh động.
Hít thở không khí và tôi thầm nghĩ rằng được học trong ngôi trường có điểm chuẩn cao thứ nhì trong cả tỉnh và bề dày thành tích học tập vẻ vang thì tôi phải cố gắng, phấn đấu sao cho thật xứng đáng với trường, thấy cô, cha mẹ và tất cả mọi người.
“Ngày ngày cắp sách đến trường
Cơm cha áo mẹ tình thương cô thầy”
Cơm cha áo mẹ tình thương cô thầy”
Lời thơ như vang vọng trong tâm hồn mỗi con người. Khi sinh ra, cha mẹ cho ta hình hài, dáng đứng, cho ta dòng sữa mát lành và nuôi ta lớn lên. Rồi cuộc đời lại bước sang một hướng đi mới khi ta cắp sách đến trường, cho ta gặp những người cha, người mẹ thứ hai, nơi đó dòng sữa ngọt chính là nguồn tri thức và lời cha dạy, là lời thúc giục, vẫy gọi ở ngoài kia khơi xa của cuộc đời. Công ơn trời bể đó, chúng em không một phút lãng quên, vì vậy ngày hôm nay – ngày lễ nhà giáo Việt Nam cho chúng con được bày tỏ lòng mình, được nói lên những tâm tư, suy nghĩ về các thầy, các cô thân yêu.
Thầy cô ơi! Hai tiếng gọi thân thương con mang trong tim suốt cuộc đời. Dẫu có đi hết chiều dài của cuộc sống, con vẫn chưa đi hết lời thầy cô chỉ dạy; dẫu có bước lên muôn đỉnh vinh quang con vẫn biết rằng, người nâng bước cho con trên từng bậc thang là đôi tay không bao giờ mệt mỏi của các thầy, các cô.
“Thời gian qua mùa thu nay có khác Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sau Nghĩa thầy cô một đời không trả hết Dẫu đời con qua mấy nhịp cầu” Có ai đó đã từng nói rằng “Tuổi học trò cũng như người thợ đang xây nền móng cho tòa nhà...”, con cũng như bao đứa trẻ kia, vô tư đùa nghịch để đôi khi tự làm vỡ những viên gạch của đời mình. Con đâu biết sau lưng mình là bóng dáng thầy cô hao gầy theo năm tháng, mong mỏi cho con từng bước trưởng thành để đến khi nhận ra con chợt thấy bâng khuâng, nuối tiếc.
“Một mùa thi như bao mùa thi trước Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò Phấn trắng bảng đen nét mực thầy vẫn đó Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa...” Cái ngày xưa của một thời kỷ niệm, quá khứ đã qua đi sẽ không bao giờ quay lại nhưng những hồi ức về 1 thưở đến trường dưới vòng tay thầy cô sẽ không bao giờ phai nhòa trong mỗi học sinh. Tình thương yêu trân trọng đó, chúng con muốn gửi đến không chỉ là hôm nay mà lớp lớp thế hệ thầy cô quả ngày hôm qua, của ngày mai ... như truyền thống “Tôn sư trọng đạo” cha mẹ dạy con từ thưở lọt lòng.
Sinh ra trong cuộc đời, không ai có biết được tương lai của đời mình nhưng mỗi chúng con nhận thức được rằng: tri thức chính là hạt giống mà thầy cô ươm mầm trong tim mỗi học trò. Cây có đơm hoa kết quả, quả có chín ngọt lành hay không chính là sự vun đắp của chúng con dưới sự chỉ dạy của thầy cô.
Qua bao lứa tuổi học trò – bao mùa cây đơm hoa kết trái, thầy cô vẫn âm thầm, lặng lẽ. có mấy ai quay về trường cũ, cũng như cây cây kia chỉ mãi vươn lên trời xanh nhưng thầy cô vẫn luôn giữ vững niềm tin và biết rằng ở trên cao kia là ánh sáng của chân lý, là những đứa con càng khắc ghi thêm những cống hiến âm thầm, lặng lẽ.
Chúng con muốn được cảm ơn thật nhiều vì tình yêu thương, che chở của các thầy, các cô nhưng lời con nói làm sao kể hết ân tình. Tự khắc ghi trong tâm trí mình, chúng con nguyện là những đứa con ngoan, trò giỏi, xứng đáng với biết bao công sức, ân tình của thầy cô.
Khi bạn mở cánh cửa bước vào cuộc sống, nghĩa là bạn đang bắt đầu cuộc hành trình tự khẳng định mình để khám phá ý nghĩa của cuộc sống và thực hiện mọi mục tiêu mong muốn của bản thân. Để chinh phục hành trình đầy khó khăn này thì tri thức chính là hành trang của chúng ta và Thầy cô chính là những người ngày đêm gom góp, truyền đạt cho chúng ta.
Từ ngày đầu tiên đi học bập bẹ làm quen với những con số 1,2,..rồi đến những chữ cái A, Ư…cho đến hôm nay mặc dù chúng ta đã khôn lớn đã phần nào tự mình tìm tòi học hỏi và đã sở hữu một vốn kiến thức nào đó.
Thế nhưng, không phài lúc nào cuộc sống cũng bắng phảng suôn sẽ như bạn nghĩ- mà có cả những trở ngại khó khăn. Có những sự cố thất bại làm bạn mất niềm tin, tổn thương hay gục ngã tưởng chừng không thể đứng lên được nữa, mọi ước mơ tốt đẹp dường như sụp đổ. Bạn trở nên hụt hẫng, tuyệt vọng và mất niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống.
Những lúc như thế bạn hãy nhớ đến hình ảnh cây trúc- chúng đã biết tự vươn lên sau những lúc oằn mình chịu đựng giông bão, và sau những lần như thế, mầm non vẫn tiếp tục đâm chồi lá xanh mướt và thân trúc trở nên vững vàng cứng cáp hơn …
“ Tre già măng mọc có gì lạ đâu”
Đúng như câu nói trên Tre già thì măng mọc là chuyện bình thường nhưng bạn có biết chăng để cho những búp măng non vươn mình ra khỏi đất thì đó chính là kết quả của cả một quá trình rễ trúc làm việc cặm cụi trong mọi điều kiện gom góp tích lũy dinh dưỡng cho thế hệ sau. Thầy cô cũng giống như vậy đó các bạn, sở hữu một trái tim yêu nghề, tấm lòng nhân hậu luôn hướng về học sinh cùng với bầu nhiệt huyết luôn nóng cháy, Thầy cô luôn luôn không ngừng trao dồi kiến thức, bôn ba tìm tòi học hỏi, gom góp kiến thức và khao khát truyền đạt, mong mõi học trò tiếp thu để sau này vững trãi bước vào hành trình của cuộc sống.
Thầy cô là như vậy đó, còn chúng ta thì sao? Có phải đợi đến ngày 20/11 hay dịp lễ tết gì đó chúng ta mua một món quà kèm theo một lời chúc gởi đến thầy cô là đủ rồi không. Hay là bạn nghĩ rằng đợi đến khi nào cuộc sống tốt đẹp hơn, sau khi việc học hành hoàn tất hay có công việc ổn định kiếm nhiều tiền lúc đó mới có thể trả ơn Thầy cô..
NGUYỄN THỊ HỒNG MINH

0 nhận xét:
Đăng nhận xét