Kỉ niệm ùa về
Cơn gió mùa thu se lạnh lướt qua nhẹ lay động những
hàng cây xanh ngắt. Mùa hạ đã qua đi nhường chỗ cho tiết trời mát dịu của mùa
tựu trường - khai giảng. Nhưng trong tôi những kí ức về mùa hạ năm nào gắn liền
với hình dáng người cô kính mến, vị tha lại chợt ùa về lấp đầy trong tâm
trí...
Đó là vào một buổi chiều thứ
sáu trời hè oi ả, tập thể lớp chúng tôi phải đi lao động. Sáng hôm đó, cô đã
dặn dò chúng tôi rất kĩ lưỡng :"Chiều nay, các em sẽ đi trồng hai bồn hoa
của nhà trường. Mỗi em nhớ mang theo một cái cuốc và một xô để tưới nước nhé!
". Nghe lời cô dặn vậy, ban đầu tôi cũng hào hứng lắm, nhưng càng nghĩ đến
cảnh phải ngồi giữa cái nắng oi ả để trồng mấy luống hoa, tôi đâm ra nản lòng.
Thế rồi tiếng trống tan học vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của tôi.
Tôi chạy ngay về nhà.
Đang đi về nhà tôi rẽ
vào một quán bên đường mua vài que kem ăn cho đỡ khát. Bỗng nhiên tôi gặp lại
nhóm bạn thân ngày xưa học chung tiểu học đang bàn bạc với nhau chuyện gì
sôi nổi lắm. Tôi đến gần hỏi thì mới biết chúng sắp đi chơi biển và còn rủ tôi
đi cùng cho vui. Nghe vui quá tôi toan trả lời có nhưng chợt nhớ đến buổi lao
động chiều tôi nói với tụi bạn:"Không. Chiều nay mình phải đi lao động rồi
". Mấy đứa bạn nghe thấy thế thì" à" lên một tiếng và bày tôi
một cách...
Chiều hôm đó, như tôi dự
đoán, trời nắng rất gắt, tôi vừa đạp xe đến trường vừa nhẩm lại kế hoạch của
tụi bạn. Khi tôi vừa đến trường cũng là lúc cô đang điểm danh. Sau khi điểm
danh xong tôi bước đến ngồi ở một bờ tường như tụi bạn đã bảo sáng hôm nay rồi
la lên:"Ôi! Mình đau bụng quá!!! ". Thế là cả lớp vội chạy tới vây
quanh tôi, còn cô thì lấy dầu xoa cho tôi đỡ đau. Nhìn nét mặt hiền hậu, lo
lắng của cô tôi bỗng thấy hối hận, nhưng đã lỡ phóng lao thì phải theo lao
thôi. Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhăn nhó ra vẻ đau đớn lắm. Thấy vậy, cô bèn bảo Mai
đưa tôi về nhà. Đi sắp tới nhà, tôi bảo Mai dừng lại để mình tự vào nhà. Mai
hơi phân vân nhưng thấy tôi kiên quyết quá nên đành chấp nhận. Chỉ chờ có vậy,
tôi chạy vội đến chỗ hẹn và đi chơi với lũ bạn...
Cuộc đi chơi kết thúc, tôi trở
về nhà. Vừa vào đến nhà, tôi bỗng giật thót cả người khi thấy cô và các bạn ở
trong nhà, chắc là đến để thăm tôi. Nhìn nét mặt hiền từ, lo âu của cô và đôi
mắt rưng rưng của mẹ, tôi thấy ân hận và xấu hổ vô cùng, chắc mẹ và cô đã biết
tất cả rồi. Tôi đứng lì ngoài cửa, không dám bước vào nhà thì bỗng nhiên có một
bàn tay đặt lên vai tôi. Thì ra là bố. Tôi nhìn nét mặt buồn phiền của bố rồi
tự trách mình nhiều lắm. Tôi oà khóc nức nở rồi chạy đến bên mẹ và cô thú nhận
tất cả. Có lẽ cô và bố mẹ buồn và giận tôi lắm nhưng nhìn thấy những giọt nước
mắt ăn năn đang lăn dài trên má tôi họ cũng nguôi ngoai phần nào. Cô gọi tôi
đến và ân cần khuyên nhủ, cô không la rầy hay trách mắng gì tôi cả, điều đó
khiến tôi cảm động và càng yêu kính cô hơn. Nhìn theo dáng đi chậm rãi của cô,
tôi cảm thấy ăn năn, ân hận và cũng biết ơn cô nhiều lắm. Tôi dặn lòng sẽ không
bao giờ lừa dối và làm cho cô cũng như bố mẹ buồn phiền vì tôi nữa.
Thời gian thấm
thoắt trôi đi thật nhanh giờ đây bụi phấn trắng đã nhuộm màu trên mái tóc xanh
của cô ngày nào. Nhưng dù thời gian có trôi đi bao lâu đi nữa, dù cho cô không
còn là người dạy bảo tôi dưới mái trường ấy thì cô sẽ vẫn luôn là người cô dịu
hiền, đáng kính của tôi, là người mẹ thứ hai luôn yêu thương, dìu dắt tôi trên
con đường đời chông gai đang chờ đón phía trước.
Lý Quỳnh Trâm

0 nhận xét:
Đăng nhận xét