Chợt nhớ về thầy
Cạch tiếng bàn phím vang lên khô khốc. Tôi vừa hoàn thành xong bản thảo và đã gửi cho sếp. Đồng hồ đã điểm mười hai giờ. Tôi lại gần cửa sổ và áp mặt vào tấm kính. Đường phố lúc này vắng lặng chỉ còn vài chiếc xe lao vun vút trên đường. Trời đang mưa. Những giọt mưa trượt dài trên tấm kính. Không gian thật vắng lặng dễ làm con người ta nhớ về những hoài niệm. Và những hình ảnh ấy lại vụt qua tâm trí tôi.
Ngày ấy, tôi là một học sinh có thể gọi là
cá biệt, đến lớp không ghi bài chọc ghẹo các bạn, bỏ học theo các bạn lêu lổng.
Không một lớp học nào có thể chịu đựng tôi trong vòng một tháng. Tôi phải
chuyển đi rất nhiều trường nhưng kết quả vẫn vậy. Bố tôi lắc đầu ngao ngán. Mẹ
thì khóc lóc năn nỉ tôi nhưng ích gì. Trường học có vẻ là một nhà tù đối với
tôi, bạn bè ghét bỏ,thầy cô suốt ngày chửi mắng. Rồi một hôm, bố tôi đưa ra một
quyết định chuyển tôi về quê học trường làng dưới sự kiểm soát của ông nội tôi.
Ngày đầu tiên đến lớp, ông nội tôi
trao tôi tận tay cho thầy Thanh, một thầy giáo già với cặp kính đen lúc nào
cũng đeo trên mắt. Thầy Thanh xếp tôi ngồi cạnh một con bé tóc tém mặt có vẻ
láu cá. Vừa ngồi xuống, nó dùng cùi chỏ hất tôi xê ra, sau đó dùng bút kẻ khai.
Thôi kệ nó vì từ trước tới giờ tôi không đánh con gái. Hôm sau đi học, tôi lại
bắt đầu các trò chọc ghẹo các bạn.Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”,
thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình
đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp
các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ
tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai
tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không. Vậy mà hôm
nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy
chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: “Lần sau em nhớ cẩn thận hơn”. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy
mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán
trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này. Táo tợn hơn, lúc kiểm tra tập trung,
tôi cùng một số thằng bạn lẻn lên phồng thầy hiệu trưởng để xem đề kiểm tra.
Tôi và một bạn ở trong xem đề, còn hai bạ ở ngoài canh. Nhưng khi nghe tiếng
động tụi nó đã co giò chạy bén để lại tôi và thằng bạn mắc cứng trong đó. Không
biết là may hay xui mà thầy chủ nhiệm củ tôi lại có mặt ở đó. Ông đã bảo chúng
tôi núp dưới bàn còn ông ở đó nhận tội thay chúng tôi. Kết quả, ông bị kỉ luật
và bị đuổi việc. Tôi cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên, tuy tôi lì thiệt nhưng
tôi không phảo là đứa hèn nhát. Tôi đã đến gặp thầy hiệu trưởng và nói hết sự
thật. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy quyết định của mình là đúng. Cuối cùng, tôi bị
kỉ luật và hạ hạnh kiểm nhưng bù lại, thầy chủ nhiệm của tôi không bị đuổi học
nữa. Lúc gặp thầy,thầy mỉm cười bảo: “dũng cảm lắm con trai”. Lần đầu tiên tôi
được người lớn khen. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ thay đổi để không ai mắng
mình nữa. Nhưng như thế chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy.
Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn
học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn
đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt. Vào học được một thời gian, tôi
thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì,
giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ông bà nội tôi đều đi vắng
cả., thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì
sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” với ông nội tôi.
Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải
là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ông nội tôi đồng ý cái rụp. Tôi
vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng
chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc
được. Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi
đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý.
Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc.
Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước
thầy. Dần dần, kiến thức “tự nhiên” đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu
tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị
đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười. Năm học qua đi nhanh chóng.
Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng
thầy giao trước khi nghỉ học. Thời gian thấm thoắt trôi đi. Tôi bị cuốn vào
guồng quay của cuộc sống, của những bộn bê tuổi trẻ. Hình ảnh người thầy năm
xưa đã được xếp vao một ngăn của kí ức. Khi đã trưởng thành hơn, tôi mới hiểu
hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi
bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi
mình, thay đổi mọi người. Tôi giờ đây đã trở thành trưởng phòng của một công ti
lớn. Tôi đã định nhân ngày 20-11 tới sẽ về để khoe những gì đã làm được trong
ngần ấy thời gian với người thầy năm xưa. Tôi đã định thế nhưng một cuộc gọi
vang lên “Thầy H. mất rồi!”. Tôi như chết lặng: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống
khi ở đầu dây bên kia thông báo: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa
thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi,
chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”. Tiếng điện thoại rơi xuống sàn nhà. Mọi thứ
quay cuồng trong tôi. Nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở:
“Thầy ơi… sao không đợi con về…
NGUYỄN TRẦN KIỀU TRINH

0 nhận xét:
Đăng nhận xét