CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA TẬP THỂ 10B1-CHÚC QUÝ VỊ MỘT NGÀY VUI VẼ

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Những Ca Khúc Hay Nhất Về Ngày Nhà Giáo Việt Nam

Chúc mọi người nghe nhạc vui vẽ

Cảm xúc bước vào Mộ Đức 2

Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, ai cũng sẽ có riêng cho mình những khoảnh khắc khó quên của cuộc đời. Và đối với tôi cũng vậy, những ngày tháng chia tay với mái trường cũ để bước vào ngôi trường mới – một cánh cửa mới của cuộc đời thật sự là giây phút khó quên.
Đi học là niềm vui, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều bất ngờ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường mới và từ cuộc sống học sinh Trung học phổ thông còn đầy mới mẻ với tôi.Đã chín lần tôi trở lại trường sau ba tháng hè nghỉ học để chào đón năm học mới, vậy mà lần tựu trường này – năm thứ mười, tôi vẫn không khỏi hồi hộp và lo lắng.Không nôn nao sao được khi niềm mong ước và mục tiêu phấn đấu của tôi đã trở thành hiện thực. 
Cánh cửa THPT đã mở ra sau ba tháng hè ôn luyện. Nơi đây với tôi xa lạ hoàn toàn. Mọi thứ quả thật đều rất mới từ quang cảnh, ngôi trường và cả những con người: trường mới, bạn mới, thày cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới, thế nhưng tất cả lại lưu lại cho tôi những kí ức đẹp về buổi đầu. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.. Tôi sẽ phải thích nghi dần, làm quen dần vì ba năm ở đây gần như sẽ quyết định cuộc đời tôi. Đây sẽ là quãng đường thật sự gian nan thử thách.rước đây khi còn nhỏ, tôi đã từng mơ ước được trở thành học sinh THPT, giờ đây ước mơ ấy đã thành hiện thực. Được mặc bộ áo dài trắng tinh khôi mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần những người bạn mới mà trước đây tôi chưa từng quen và học những thày cô giáo mà bây giờ tôi mới biết đến. Những cảm xúc khó tả lại trào dâng xen lẫn niềm vui nhưng hòa vào đó là nỗi nhớ. Vui vì tôi đã như trưởng thành hơn và biết thêm được nhiều điều mới mẻ từ những bài học mới, thày cô mới, những người bạn mới
Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lặng lẽ trôi, trôi mãi không bao giờ ngừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây từng phút ấy. Phải biết tận dụng quãng thời gian 3 năm tuy ít ỏi nhưng vô cùng quan trọng để phấn đấu. Được học trong một ngôi trường THPT có bề dày truyền thống và thành tích, bản thân tôi có biết bao niềm vui sướng và tự hào xen lẫn cả nỗi lo lắng. Nhưng điều quan trọng đối với tôi lúc này là tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện tốt sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.
Với bao nhiêu diều suy nghĩ trong tôi , có cả niềm vui xen lẩn niềm kiêu hảnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng…. Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ
                                                   NGUYỄN THỊ NHƯ TRÚC







.

LỜI TRI ÂN

         
    
    Hai mươi mười một đến rồi
Lòng em xao xuyến viết một bài thơ.
     Dâng lên kính tặng thầy cô
Những người chắp cánh ước mơ bao đời.
     Bài thơ em viết hôm nay
Mang đầy ân nghĩa dâng thầy tặng cô.
     Thầy cô Mộ Đức kính yêu
Cho em nhắn nhủ muôn điều thiết tha:
     Thầy Được hiệu trưởng trang nghiêm
Lúc nào thầy cũng im im nhưng hiền.
     Cô Nguyệt hiệu phó dịu dàng
Chào cờ nào cũng nhắc em bao điều.
     Khuyên em đi học chuyên cần
Vệ sinh sức khỏe tác phong gọn gang.
     Thầy Sơn chủ nhiệm ân cần
Dạy em làm toán nhân chia cộng trừ.
     Dạy em đoàn kết yêu thương
Giúp nhau vượt khó được nhiều thành công.
     Cô Hạnh duyên dáng môi hồng
Dạy em tự chọn môn văn làm người.
     Lời cô ấm áp dịu dàng
Mong em khôn lớn thành người nghĩa nhân.
     Cô Hoa trông thật điệu đà
Dạy em máy tính trò nào cũng mê.
     Thầy Khang lịch lãm nhất trường
Cho em trang sử vẻ vang nước nhà.
     Còn bao nhiêu nữa thầy cô
Cô Trinh, thầy Bé, cô Chi, thầy Trà…
     Cô nào cũng thật đảm đang
Dạy em yêu quý quê hương bản làng.
     Thầy Tự tính hay vội vàng
Thể dục buổi sáng nhịp nhàng khỏe vui.
     Kể sao cho hết ân tình
Thầy cô dạy bảo cho mình lớn lên.
     Suốt đời em mãi khắc ghi
Công ơn dạy dỗ chúng em thành người.
     Sắp đến ngày hội tưng bừng
Hai mươi mười một tặng thầy kính cô.
     Chúc thầy cô khỏe dồi dào
Vững vàng sự nghiệp trồng người lớn lao.
     Chúng em xin hứa sẵn sang
Gắng công học tập trở thành trò ngoan.
     Mai sau em lớn nêm người
Thầy cô Mộ Đức nghĩa tình chẳng quên.
                                    ĐOÀN NGỌC ANH THƯ







Chợt nhớ về thầy


  Cạch tiếng bàn phím vang lên khô khốc. Tôi vừa hoàn thành xong bản thảo và đã gửi cho sếp. Đồng hồ đã điểm
 mười hai giờ. Tôi lại gần cửa sổ và áp mặt vào tấm kính. Đường phố lúc này vắng lặng chỉ còn vài chiếc xe lao vun vút trên đường. Trời đang mưa. Những giọt mưa trượt dài trên tấm kính. Không gian thật vắng lặng dễ  làm con  người ta nhớ về những hoài niệm. Và những hình ảnh ấy lại vụt qua tâm trí tôi.
    Ngày ấy, tôi là một học sinh có thể gọi là cá biệt, đến lớp không ghi bài chọc ghẹo các bạn, bỏ học theo các bạn lêu lổng. Không một lớp học nào có thể chịu đựng tôi trong vòng một tháng. Tôi phải chuyển đi rất nhiều trường nhưng kết quả vẫn vậy. Bố tôi lắc đầu ngao ngán. Mẹ thì khóc lóc năn nỉ tôi nhưng ích gì. Trường học có vẻ là một nhà tù đối với tôi, bạn bè ghét bỏ,thầy cô suốt ngày chửi mắng. Rồi một hôm, bố tôi đưa ra một quyết định chuyển tôi về quê học trường làng dưới sự kiểm soát của ông nội tôi.
     Ngày đầu tiên đến lớp, ông nội tôi trao tôi tận tay cho thầy Thanh, một thầy giáo già với cặp kính đen lúc nào cũng đeo trên mắt. Thầy Thanh xếp tôi ngồi cạnh một con bé tóc tém mặt có vẻ láu cá. Vừa ngồi xuống, nó dùng cùi chỏ hất tôi xê ra, sau đó dùng bút kẻ khai. Thôi kệ nó vì từ trước tới giờ tôi không đánh con gái. Hôm sau đi học, tôi lại bắt đầu các trò chọc ghẹo các bạn.Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”, thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không. Vậy mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: “Lần sau em nhớ cẩn thận hơn”. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này. Táo tợn hơn, lúc kiểm tra tập trung, tôi cùng một số thằng bạn lẻn lên phồng thầy hiệu trưởng để xem đề kiểm tra. Tôi và một bạn ở trong xem đề, còn hai bạ ở ngoài canh. Nhưng khi nghe tiếng động tụi nó đã co giò chạy bén để lại tôi và thằng bạn mắc cứng trong đó. Không biết là may hay xui mà thầy chủ nhiệm củ tôi lại có mặt ở đó. Ông đã bảo chúng tôi núp dưới bàn còn ông ở đó nhận tội thay chúng tôi. Kết quả, ông bị kỉ luật và bị đuổi việc. Tôi cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên, tuy tôi lì thiệt nhưng tôi không phảo là đứa hèn nhát. Tôi đã đến gặp thầy hiệu trưởng và nói hết sự thật. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy quyết định của mình là đúng. Cuối cùng, tôi bị kỉ luật và hạ hạnh kiểm nhưng bù lại, thầy chủ nhiệm của tôi không bị đuổi học nữa. Lúc gặp thầy,thầy mỉm cười bảo: “dũng cảm lắm con trai”. Lần đầu tiên tôi được người lớn khen. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ thay đổi để không ai mắng mình nữa. Nhưng như thế chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy. Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt. Vào học được một thời gian, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ông bà nội tôi đều đi vắng cả., thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” với ông nội tôi. Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ông nội tôi đồng ý cái rụp. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc được. Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy. Dần dần, kiến thức “tự nhiên” đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười. Năm học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Thời gian thấm thoắt trôi đi. Tôi bị cuốn vào guồng quay của cuộc sống, của những bộn bê tuổi trẻ. Hình ảnh người thầy năm xưa đã được xếp vao một ngăn của kí ức. Khi đã trưởng thành hơn, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi người. Tôi giờ đây đã trở thành trưởng phòng của một công ti lớn. Tôi đã định nhân ngày 20-11 tới sẽ về để khoe những gì đã làm được trong ngần ấy thời gian với người thầy năm xưa. Tôi đã định thế nhưng một cuộc gọi vang lên “Thầy H. mất rồi!”. Tôi như chết lặng: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi ở đầu dây bên kia thông báo: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”. Tiếng điện thoại rơi xuống sàn nhà. Mọi thứ quay cuồng trong tôi. Nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… sao không đợi con về…
                             NGUYỄN TRẦN KIỀU TRINH



                                                            


Kỉ niệm ùa về

   
 Cơn gió mùa thu se lạnh lướt qua nhẹ lay động những hàng cây xanh ngắt. Mùa hạ đã qua đi nhường chỗ cho tiết trời mát dịu của mùa tựu trường - khai giảng. Nhưng trong tôi những kí ức về mùa hạ năm nào gắn liền với hình dáng người cô kính mến, vị tha lại chợt ùa về lấp đầy trong tâm trí... 
      Đó là vào một buổi chiều thứ sáu trời hè oi ả, tập thể lớp chúng tôi phải đi lao động. Sáng hôm đó, cô đã dặn dò chúng tôi rất kĩ lưỡng :"Chiều nay, các em sẽ đi trồng hai bồn hoa của nhà trường. Mỗi em nhớ mang theo một cái cuốc và một xô để tưới nước nhé! ". Nghe lời cô dặn vậy, ban đầu tôi cũng hào hứng lắm, nhưng càng nghĩ đến cảnh phải ngồi giữa cái nắng oi ả để trồng mấy luống hoa, tôi đâm ra nản lòng. Thế rồi tiếng trống tan học vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của tôi. Tôi chạy ngay về nhà. 
       Đang đi về nhà tôi rẽ vào một quán bên đường mua vài que kem ăn cho đỡ khát. Bỗng nhiên tôi gặp lại nhóm bạn thân ngày xưa học chung tiểu học đang  bàn bạc với nhau chuyện gì sôi nổi lắm. Tôi đến gần hỏi thì mới biết chúng sắp đi chơi biển và còn rủ tôi đi cùng cho vui. Nghe vui quá tôi toan trả lời có nhưng chợt nhớ đến buổi lao động chiều tôi nói với tụi bạn:"Không. Chiều nay mình phải đi lao động rồi ". Mấy đứa bạn nghe thấy thế thì" à" lên một tiếng và bày tôi một cách...
       Chiều hôm đó, như tôi dự đoán, trời nắng rất gắt, tôi vừa đạp xe đến trường vừa nhẩm lại kế hoạch của tụi bạn. Khi tôi vừa đến trường cũng là lúc cô đang điểm danh. Sau khi điểm danh xong tôi bước đến ngồi ở một bờ tường như tụi bạn đã bảo sáng hôm nay rồi la lên:"Ôi! Mình đau bụng quá!!! ". Thế là cả lớp vội chạy tới vây quanh tôi, còn cô thì lấy dầu xoa cho tôi đỡ đau. Nhìn nét mặt hiền hậu, lo lắng của cô tôi bỗng thấy hối hận, nhưng đã lỡ phóng lao thì phải theo lao thôi. Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhăn nhó ra vẻ đau đớn lắm. Thấy vậy, cô bèn bảo Mai đưa tôi về nhà. Đi sắp tới nhà, tôi bảo Mai dừng lại để mình tự vào nhà. Mai hơi phân vân nhưng thấy tôi kiên quyết quá nên đành chấp nhận. Chỉ chờ có vậy, tôi chạy vội đến chỗ hẹn và đi chơi với lũ bạn... 
      Cuộc đi chơi kết thúc, tôi trở về nhà. Vừa vào đến nhà, tôi bỗng giật thót cả người khi thấy cô và các bạn ở trong nhà, chắc là đến để thăm tôi. Nhìn nét mặt hiền từ, lo âu của cô và đôi mắt rưng rưng của mẹ, tôi thấy ân hận và xấu hổ vô cùng, chắc mẹ và cô đã biết tất cả rồi. Tôi đứng lì ngoài cửa, không dám bước vào nhà thì bỗng nhiên có một bàn tay đặt lên vai tôi. Thì ra là bố. Tôi nhìn nét mặt buồn phiền của bố rồi tự trách mình nhiều lắm. Tôi oà khóc nức nở rồi chạy đến bên mẹ và cô thú nhận tất cả. Có lẽ cô và bố mẹ buồn và giận tôi lắm nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt ăn năn đang lăn dài trên má tôi họ cũng nguôi ngoai phần nào. Cô gọi tôi đến và ân cần khuyên nhủ, cô không la rầy hay trách mắng gì tôi cả, điều đó khiến tôi cảm động và càng yêu kính cô hơn. Nhìn theo dáng đi chậm rãi của cô, tôi cảm thấy ăn năn, ân hận và cũng biết ơn cô nhiều lắm. Tôi dặn lòng sẽ không bao giờ lừa dối và làm cho cô cũng như bố mẹ buồn phiền vì tôi nữa. 
        Thời gian thấm thoắt trôi đi thật nhanh giờ đây bụi phấn trắng đã nhuộm màu trên mái tóc xanh của cô ngày nào. Nhưng dù thời gian có trôi đi bao lâu đi nữa, dù cho cô không còn là người dạy bảo tôi dưới mái trường ấy thì cô sẽ vẫn luôn là người cô dịu hiền, đáng kính của tôi, là người mẹ thứ hai luôn yêu thương, dìu dắt tôi trên con đường đời chông gai đang chờ đón phía trước.
                                             Lý Quỳnh Trâm 
 


                                         

THƠ TÌNH TOÁN HỌC

Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu

Tôi cố định trog sân trườg đơn điệu,
Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
Thả hồn theo 1 tiếp tuyến thật gần,
Theo em mãi suốt đời về vô cực

Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ.

Tôi vẫn cố giữ tình yêu đồng bộ
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Lòng điên đảo trước định đề đen bạc.

Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
Tình đơn phương trong tam giác 3 chiều,
Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện.

Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
                 NGUYỄN THỊ DIỄM




                

Hoài niệm đẹp tuổi học trò

     Những cơn gió lạnh đã xua đi ánh nắng ấm áp của ngày hè. Bầu trời không còn trong xanh, sương bao trùm lên toàn cảnh vật khiến mọi vật trở nên huyền ảo. Cứ mỗi lần như vậy, những hoài niệm về tội lỗi của tôi lại dâng trào. Cảm giác nhói đau như thấm thía từng da thịt. Dù việc ấy xảy ra vào bốn năm trước, ai cũng quên đi, những sự ân hận tột cùng vì việc làm rất đáng xấu hổ của mình vẫn theo tôi mãi.
      Buổi sáng hôm ấy không khí sao mà ảm đạm đến vậy. Không còn những tiếng chim hót líu lo như ngày nào, những chú chim đã bay về phương trời xa xôi. Tôi rảo bước đến trường với tâm trạng đầy lo lắng vì tối qua tôi mãi mê xem phim và ngủ quên trong chiếc mền bông ấm áp nên đã không học bài. Bước vào lớp, tôi nhìn thấy các bạn ai cũng lo chuẩn bị cho bài kiểm tra lý. Tôi nhanh chân bước đến chỗ ngồi của mình. Vừa lúc cái Khoa bước đến bên thì thầm vào tai tôi:
- Lát nữa kiểm tra lý, cậu nhớ chỉ cho tớ với nhé! 
- Ừ!
      Tôi vừa nói vừa cười một cách gượng gạo. Lúc đó, tôi không biết mình nên ứng xử thế nào. Tôi rút nhanh trong cặp ra quyển vở học lý và học được một vài câu. Bỗng tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp đã đến, các bạn nhanh chân vào chỗ ngồi của mình.
      Cô giáo bước vào, đặt chiếc cặp xuống bàn và lấy trong chiếc cặp ra sấp bài kiểm tra. Bạn nào cũng hồi hộp và lo lắng không biết bài kiểm tra thế nào, có khó hay không, có vừa sức của mình không? Cô bảo bạn lớp trưởng phát bài cho từng bạn. Cả lớp chăm chú làm bài. Quang cảnh lớp học yên ắng hẳn đi. Thật may cho tôi là có một câu tôi đã kịp học thuộc lúc nãy. Nhưng đến các câu tiếp theo, tôi loay hoay mãi mà vẫn không làm được. Tôi đành nhìn sang bài bạn bên cạnh cầu cứu nhưng đều vô vọng. 
      Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã gần hết giờ. Tôi nhìn xung quanh thì thấy có bạn đã làm xong bài. Lúc đó tôi đã nghĩ rằng nếu mình mở được cuốn vở học lý ra la có thể làm được bài. Tôi thò tay vào hộc bàn nhưng lại nghĩ:
   -Cô giáo có bắt được mình xem tài liệu hay không, có tréo bài mình không?
Nghĩ thế nên tôi lại thôi. Nhưng những ý nghĩ sai lầm ấy đã khiến tôi đánh liều mở cuốn vở học lý từ hộc bàn lên. Rồi tôi nhanh chóng chép lia lịa vào tờ giấy kiểm tra để kịp hết giờ. Lúc ấy, tôi cảm thấy lo lắng và sợ hãi vô cùng vì nghĩ một học sinh giỏi như tôi lại không làm được bài kiểm tra này thì sẽ bị đám bạn chê cười. 
      Đang lúi cúi chép thì không biết cô giáo đã đến bên cạnh từ lúc nào. Đến khi cô gọi tên tôi thì tôi mới giật mình dừng bút. Cả lớp ai cũng dừng bút ngạc nhiên nhìn về hướng tôi. Vừa nhìn tôi rồi nhìn sang cuốn vở học của tôi đang  chép dở. Vừa nhìn cô, tôi vừa thay lo sợ và ân hận vô cùng. Giá như tôi không giở cuốn vở ấy ra thì bây gì đâu đến nỗi!!! Cô nhìn tôi bằng đôi mắt buồn và giận . Cả lớp dường như đã hiểu ra mọi chuyện. Những lời xì xào đã vang lên xóa tan đi bầu không khí vốn yên tĩnh trong lớp học. Tôi hiểu rõ suy nghĩ của cô, chắc cô không ngờ học sinh của của cô lại như vậy. Tôi cảm thấy thật ân hận. Tôi nhìn qua cửa sổ, cảnh vật vẫn u buồn. Nó cũng không làm tâm trạng của tôi đỡ hơn phần nào. Tôi nhận thấy xung quanh những ánh mắt chế giễu của các bạn. Tôi thấy thật xấu hổ với cô, với các bạn và chính mình.
      Thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa nhưng kỉ niệm về một lần xem tài liệu sẽ là một bài học quý giá trong tôi. Qua đó, tôi cũng rút ra một bài học: hãy nên thành thật với mọi người thì sẽ được mọi người tin tưởng.
                       NGUYỄN THỊ THU UYÊN
  


                                       

Kí ức của hiện tại

Tuổi học trò chắc ai cũng có cái cảm giác nao nao, háo hức của buổi tựu trường. Nhưng lần này, cái cảm giác nao nao ấy dường như đã tăng lên gấp bội. Em cảm thấy lạ, thấy vui và có xen lẫn cả sự rụt rè, lo lắng nữa. Em đã là nữ sinh của trường Trung học Phổ thông số 2 Mộ Đức
Ngày đầu tiên em mặc áo dài đi học- đó là một ngày đẹp trời.Cảnh vật  xung quanh dường như đẹp hơn, tràn đầy sức sống hơn mọi ngày. Bước qua cánh cổng trường, em thấy lòng mình bồi hồi, một cảm giác kì lạ, một niềm vui khó tả. Em nhìn xung quanh, các bạn đều rất đẹp, nhất là các bạn nữ đang khoác trên mình bộ áo dài trắng tinh khôi,duyên dáng. Ai nấy cũng đều rất vui vẻ, khuôn mặt rạng ngời, háo hức đón chờ năm học mới với nhiều điều mới lạ. Lúc này lòng em xôn xao khó tả. Đây là ngôi trường mà từ lâu em đã mơ ước được đặt chân vào. Ôi, ngôi trường đẹp quá! Một ngôi trường rộng lớn, khang trang và không gian thật thoáng đãng. Trước mắt em lúc này là một khung trời hoàn toàn mới: thầy cô, bạn bè, trường lớp,... tất cả đều mới tinh. Trong những năm học trước, sau ba tháng hè nghỉ học, khi không còn tiếng ve râm ran trên lá nữa, chúng em lại trở về mái trường thân quen đã in đậm biết bao kỉ niệm vui buồn của tuổi học trò, Còn bây giờ, em đã bước chân vào một nơi hoàn toàn mới lạ, em sẽ phải thích nghi dần với mọi thứ vì ba năm học ở đây sẽ quyết định cuộc đời em. Em tự nhủ rằng '' rồi cũng sẽ quen thôi''. Và rồi cái cảm giác bỡ ngỡ khi bước vào ''một thế giới mới'' đã nhanh chóng bị xua tan đi. Thầy cô rất tận tình, ân cần chỉ bảo học sinh mới về trường, vê lớp. Một cái cảm giác thật ấm áp len lỏi vào trong dòng cảm xúc của em. Những tiết học đầu tiên trôi qua thật nhanh trong sự hào hứng, vui vẻ của cả thầy và trò, Sau một hồi bối rối, ngượng ngùng nhìn nhau thì các bạn bắt đầu trò chuyện. Có nhiều chuyện chưa biết về nhau nên các bạn hỏi nhau rất nhiều thứ. Cũng nhờ vậy mà không khí của buổi học đầu tiên trở nên vui hẳn. Giờ đây em mới biết tất cả đều rất thân thiện như những ngày còn học cấp Hai. Và em tin rằng tất cả các bạn sẽ thân thiết với nhau hơn và sẽ là một gia đình thật đoàn kết. Chính từ ngôi  nhà này là sự khởi đầu của những khó khăn, thử thách mà em phải vượt qua để có được thành công như mong đợi
Em được học trong một ngôi trường có bề dày về thành tích và truyền thống dạy học - trường Trung học phổ thông số 2 Mộ Đức, em cảm thấy thật vui sướng, hãnh diện và xen lẫn nỗi lo sợ. Nhưng mà '' không có việc gì khó - chỉ sợ lòng không bền'', em sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với truyền thống của nhà trường
Buổi đầu tiên đi học của em tại ngôi trường này đã để lại trong em những cảm xúc thật khó tả. Em đã biết được thêm nhiếu thầy cô, bạn bè mới và học được nhiều điều hay. Dù cho lớp bụi thời gian có phủ mờ leenn tất cả nhưng em sẽ không để cho lớp bụi thời gian ấy phủ mờ đi những kỉ niệm của tuổi học trò, đặc biệt là ba năm phấn đấu để thực hiện giấc mơ của chính mình. Dù đi đâu,làm gì chúng ta cũng phải giữ gìn, nâng niu quá khứ và kỉ niệm của mình. Còn riêng em, ngày đầu tiên em bước vào mái trường Trung học phổ thông số 2 Mộ Đức là một kỉ niệm đẹp, mãi mãi không thể phai nhòa
                                                                       BÙI THỊ DIỄM VI



 

Học Trò

Ngày xưa nhớ tuổi học trò
Những chiều tan học mình chờ đợi nhau
Nhớ gì trong gió lao xao
Em cười trong mắt mà sao ngượng ngùng
Sao em tôi cũng ngượng ngùng
Từng màu hoa phượng thẹn thùng rụng rơi
Bài thơ đã viết hết lời
Muốn trao rồi ngại,ngại rồi không trao
Để mùa hạ ấy qua mau
Để rồi kỉ niệm đi vào tháng năm
Để giờ tôi đã xa xăm
Còn đâu trong gió tiếng thẹn thùng xưa
                                        PHẠM KỲ NAM


TẶNG CÔ


Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ.
         
Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó
Lỗi tại con chuồng chuồn cánh nhỏ
Mãi rong chơi nên em chẳng thuộc bài.

Chỉ có mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô đã bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mắt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối tường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em…
















Bâng Khuâng Tháng 9

Tôi nghe tiếng trống trường bâng khuâng tháng 9
Nghoảng lại sau lưng mùa hạ đã qua rồi
Ai nép vội góc hiên trường bỡ ngỡ
Chờ heo may về vương tóc rối bay
Đốm phượng vĩ cất vào ngăn cặp mới
Thu soi gương tô bờ má thêm hồng
Đừng vẫy gió thả rơi mùa cũ vội
Kẻo nắng sân trường hỏi lá có vàng không?
Làn mắt biếc tiếng nói cười xao xuyến
Ai thênh thang trong một khúc giao mùa
Tôi khép lại đôi dòng lưu bút cũ
Gọi tháng 9 về nghe nhịp trống bâng khuâng
                                    TRẦN VĂN HOÀNG



Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Mãi trong tôi, ngôi trường ấy

Ngày nào còn bỡ ngỡ
Loay hoay trước cổng trường
Chưa một chút bâng khuâng
Với ngôi trường mới ấy.

Mấy hàng cây phượng vĩ
Mấy gốc lá bàng to
Hình như muốn thầm thì
Bạn ơi vào đi nhé !

Kia rừng dương vẫy gọi
Hoà quyện tiếng chim chuyền
Như một khúc giao tình
Cùng đón chào bạn mới.

Vậy mà giờ thấm thoát
Đã bao niên học rồi
Ngôi trường ngày nào ấy
Là một phần trong tôi .

Cũng hàng cây phượng vĩ
Cũng mấy gốc bàng to
Giờ là bạn tri kỷ
Ngày nào cùng có nhau.

Mỗi khi lá xào xạc
Như những nốt nhạc vui
Cùng hoà vào điệu hót
Của lũ chim trên cành.

Đến khi hoa phượng nở
Đỏ rực cả sân trường
Cũng là khi ve khóc
Cho tình bạn chia ly.

Ôi ! Mái trường yêu dấu
Ôi ! Thầy cô thân yêu
Chắp cho tôi đôi cánh
Bay cao trên đường đời .

Thời gian sao nhanh quá
Đã bao năm xa trường
Nơi phương xa xứ người
Nhìn cảnh nhớ trường xưa .

Tôi mong ước một ngày
Được về lại trường xưa
Tìm lại chút kỷ niệm
Của một thời mộng mơ .

Đừng nhé thời gian ơi !
Đừng phủ mờ kỷ niệm
Đừng phủ lớp rong mờ
Để còn mãi trong tôi
                        VƯƠNG BAN




Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian.

                             NGUYỄN VĂN THƯ   

            

Con với thầy

Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời động viên
Mỗi khi tôi lầm lỡ
Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

Qua buồn vui, qua những thăng trầm
Câu trả lời sáng lên lấp lánh
Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
Từng bước một tôi bước
Với kỷ niệm thầy tôi...

                  Phạm Thi Thanh Hằng

             

Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! 
                      Đoàn Thị Vi


Cười rụng rốn với kho truyện cười cực hay

1.
Câu hỏi:
 1 người đi vào rừng sâu để thám hiểm, thật không may cho ông ta khi bắt gặp 1 con đười ươi rất hung dữ muốn xé xác ông ta ra. Trong tay ông ta có 2 con dao, ông sợ quá vứt 2 con dao ra đó, con đười ươi nhặt lên và sau vài phút nó nằm vật xuống đất chết luôn. Bạn có biết tại sao không?
Đáp án:
 Nó cầm dao và đấm vào ngực nó (đười ươi hay làm thế).
2.
Câu hỏi:
 Có một cây cầu có trọng tải là 10 tấn, có nghĩa là nếu vượt quá trọng tải trên 10 tấn thì cây cầu sẽ sập. Có một chiếc xe tải chở hàng, tổng trọng tải của xe 8 tấn + hàng 4 tấn = 12 tấn. Vậy đố các bạn làm sao bác tài qua được cây cầu này (Không được bớt hàng ra khỏi xe)?
Đáp án:
 Bác tài cứ đi qua thôi, còn xe thì ở lại.
3.
Câu hỏi:
 Nếu chỉ có một que diêm, trong một ngày mùa đông giá rét, bạn bước vào căn phòng có một cây đèn, một bếp dầu, và một bếp củi, bạn thắp gì trước tiên?
Đáp án:
 Que diêm.
4.
Câu hỏi:
 Một kẻ giết người bị kết án tử hình. Hắn ta phải chọn một trong ba căn phòng: Phòng thứ nhất lửa cháy dữ dội, Phòng thứ hai đầy những kẻ ám sát đang giương súng, và phòng thứ ba đầy sư tử nhịn đói trong ba năm. Phòng nào an toàn nhất cho hắn?
Đáp án:
 Phòng 3 vì sư tử chết hết vì đói rồi
5.
Câu hỏi:
 2 con vịt đi trước 2 con vịt, 2 con vịt đi sau 2 con vịt, 2 con vịt đi giữa 2 con vịt. Hỏi có mấy con vịt?
Đáp án:
 4 con vịt
6.
Câu hỏi:
 Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả 2 con?
Đáp án:
 Đập con ma xanh trước là 1, con ma đỏ thấy thế sợ quá, mặt mày tái mét (chuyển sang xanh). Đập con ma xanh mới này nữa là đủ 2.
7.
Câu hỏi:
 Có 1 bà kia không biết bơi, xuống nước là bả chết. Một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà không chết.Tại sao (không ai cứu hết)?
Đáp án:
 Bà ấy đi tàu ngầm.
8.
Câu hỏi:
 Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt khi vứt nó đi?
Đáp án:
 Than.
9.
Câu hỏi:
 Có 1 anh chàng làm việc trong 1 tòa nhà 50 tầng, nhưng anh ta lại chỉ đi thang máy lên đến tầng 35 rồi đoạn còn lại anh ta đi thang bộ.Tại sao anh ta lại làm như vậy ?
Đáp án:
 Vì cái thang máy đó không lên được tới tầng 50.
10.
Câu hỏi:
 Lịch nào dài nhất?
Đáp án:
 Lịch sử.
11.
Câu hỏi:
 Xã đông nhất là xã nào?
Đáp án:
 Xã hội.
12.
Câu hỏi:
 Con đường dài nhất là đường nào?
Đáp án:
 Đường đời.
13.
Câu hỏi:
 Quần rộng nhất là quần gì?
Đáp án:
 Quần đảo.
14.
Câu hỏi:
 Cái gì mà đi thì nằm, đứng cũng nằm, nhưng nằm lại đứng?
Đáp án:
 Bàn chân.
15.
Câu hỏi:
 Câu này nghĩa là gì: 1' => 4 = 1505
Đáp án:
 1 phút suy tư bằng 1 năm không ngủ.
16.
Câu hỏi:
 Núi nào mà bị chặt ra từng khúc?
Đáp án:
 Thái Sơn.
17.
Câu hỏi:
 Bạn có thể kể ra ba ngày liên tiếp mà không có tên là thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật?
Đáp án:
 Hôm qua, hôm nay và ngày mai.
18.
Câu hỏi:
 Con gì đập thì sống, không đập thì chết?
Đáp án:
 Con tim.
19.
Câu hỏi:
 Có 1 đàn chuột điếc đi ngang qua, hỏi có mấy con?
Đáp án: Điếc là hư tai, hư tai là hai tư (24).
20.
Câu hỏi:
 Con gì không gáy ò ó o mà người ta vẫn gọi là gà?
Đáp án:
 Gà con và gà mái.
21.
Câu hỏi:
 Có 1 con trâu. Đầu nó thì hướng về hướng mặt trời mọc, nó quay trái 2 vòng sau đó quay ngược lại sau đó lại quay phải hay vòng hỏi cái đuôi của nó chỉ hướng nào?
Đáp án:
 Chỉ xuống đất.
22.
Câu hỏi:
 Con trai có gì quý nhất?
Đáp án:
 Ngọc trai.
23.
Câu hỏi:
 Cơ quan quan trọng nhất của phụ nữ là gì ?
Đáp án:
 Hội Liên Hiệp Phụ Nữ.
24.
Câu hỏi:
 Khi Beckham thực hiện quả đá phạt đền, anh ta sẽ sút vào đâu?
Đáp án:
 Trái banh.
25.
Câu hỏi:
 Có bao nhiêu chữ C trong câu sau đây: "Cơm, canh, cháo gì tớ cũng thích ăn!"
Đáp án:
 1 chữ C, ở chữ "Cơm".
26.
Câu hỏi:
 Cái gì tay trái cầm được còn tay phải cầm không được?
Đáp án:
 Tay phải.
27.
Câu hỏi:
 2 người: 1 lớn, 1 bé đi lên đỉnh một quả núi. Người bé là con của người lớn, nhưng người lớn lại không phải cha của người bé, hỏi người lớn là ai?
Đáp án:
 Mẹ.
28.
Câu hỏi:
 Từ gì mà 100% nguời dân Việt Nam đều phát âm sai?
Đáp án:
 Từ "sai".
29.
Câu hỏi:
 Ai cũng biết đỉnh núi Everest cao nhất thế giới, vậy trước khi đỉnh Everest được khám phá, đỉnh núi nào cao nhất thế giới?
Đáp án:
 Everest.
30.
Câu hỏi:
 Nắng ba năm ta chưa hề bỏ bạn?
Đáp án:
 Cái bóng.
31.
Câu hỏi:
 Một ly thuỷ tinh đựng đầy nước, làm thế nào để lấy nước dưới đáy ly mà không đổ nước ra ngoài?
Đáp án:
 Dùng ống hút.
32.
Câu hỏi:
 Cái gì người mua biết, người bán biết, người xài không bao giờ biết?
Đáp án:
 Quan tài.
33.
Câu hỏi:
 Tại sao khi bắn súng người ta lại nhắm một mắt?
Đáp án:
 Nhắm 2 mắt thì sẽ không thấy đường để bắn.
34.
Câu hỏi:
 Hãy chứng minh 4 : 3 = 2
Đáp án:
 4 : 3 = tứ chia tam = tám chia tư = 8 : 4 = 2.
35.
Câu hỏi:
 Lại nước giải khát nào chứa sắt và canxi?
Đáp án:
 Cafe (ca: canxi, Fe: sắt).
36.
Câu hỏi:
 Con cua đỏ dài 10 cm chạy đua với con cua xanh dài 15cm. Con nào về đích trước?
Đáp án:
 Con cua xanh, vì con cua đỏ đã bị luộc chín.
37.
Câu hỏi:
 Cái gì đánh cha, đánh má, đánh anh, đánh chị, đánh em?
Đáp án:
 Bàn chải đánh răng.
38.
Câu hỏi:
 Cái gì Adam có 2 mà Eva chỉ có 1?
Đáp án:
 Chữ a.
39.
Câu hỏi:
 Làm sao để cái cân tự cân chính nó?
Đáp án:
 Lật ngược cái cân lại.
40.
Câu hỏi:
 Chứng minh: con gái = con dê.
Đáp án:
 Con gái = thần tiên = tiền thân = trước khỉ = con dê.
41.
Câu hỏi:
 Câu chữ nào mà những người vui sướng khi nhìn thấy nó sẽ trở nên buồn bã và ngược lại, những người buồn bã u sầu khi thấy nó sẽ trở nên vui vẻ hơn.
Đáp án:
 "Điều đó rồi cũg qua đi."
42.
Câu hỏi:
 Hai người đào trong hai giờ thì được một cái hố. Vậy hỏi một người đào trong một giờ thì được mấy cái hố?
Đáp án:
 1 cái hố (nhỏ hơn).
43.
Câu hỏi:
 Bên trái đường có một căn nhà xanh, bên phải đường có một căn nhà đỏ. Vậy, nhà Trắng ở đâu ?
Đáp án:
 Ở Mỹ.
44.
Câu hỏi:
 Tại sao con chó không cắn được đuôi của mình:
Đáp án:
 Vì đuôi nó không đủ dài.
45.
Câu đố:
 Bệnh gì bác sỹ bó tay? 
Đáp án:
 Đó là bệnh... gãy tay!
46.
Câu đố:
 Con chó đen người ta gọi là con chó mực. Con chó vàng, người ta gọi là con chó phèn. Con chó sanh người ta gọi là con chó đẻ. Vậy con chó đỏ, người ta gọi là con chó gì? 
Đáp án:
 Con chó đỏ người ta gọi là con chó... đỏ. hehe!
47.
Câu đố:
 Bà đó bả chết bả bay lên trời. Hỏi bà ấy chết năm bao nhiêu tuổi và tại sao bà ấy chết? 
Đáp án:
 Bà đó là bò đá => bò đá bả chết, bả bay là bảy ba => bà ấy chết năm bà ấy 73 tuổi!
48.
Câu đố:
 Có 1 đàn chim đậu trên cành, người thợ săn bắn cái rằm. Hỏi chết mấy con?
Đáp án:
 Rằm là 15 => chết 15 con
49.
Câu đố:
 Con gì ăn lửa với nước than?
Đáp án:
 Đó là con tàu.
50.
Câu đố:
 Có 1 chiếc thuyền tối đa là chỉ chở được hai người, nếu thêm người thứ 3 sẽ bị chìm ngay lập tức. Hỏi tại sao người ta trông thấy trên chiếc thuyền đó có ba thằng mỹ đen và ba thằng mỹ trắng ngồi trên chiếc thuyền đó mà không bị chìm?
Đáp án:
 bởi vì trên chiếc thuyền đó sự thật là có đúng 2 người đi. Đó là ba của thằng mỹ đen và ba của thằng mỹ trắng!!
51.
Câu đố:
 Con gấu trúc ao ước gì mà không bao giờ được? 
Đáp án:
 Vì gấu trúc chỉ có 2 màu trắng đen nên nó ao ước được chụp hình màu - vậy mà hông thể được vì chụp cỡ nào cũng chỉ có trắng đen mà thôi!
52.
Câu đố:
 Cái gì bằng cái vung, vùng xuống ao. Đào chẳng thấy, lấy chẳng được? 
Đáp án:
 Đó là mặt trăng!
53.
Câu đố:
 Con trai và đàn ong có điểm gì khác nhau? 
Đáp án:
 Con trai là con vật sống dưới nước, còn đàn ong sống trên cây!
54.
Câu đố:
 Cái gì trong trắng ngoài xanh trồng đậu trồng hành rồi thả heo vào?
Đáp án:
 Bánh chưng
55.
Câu đố:
 Ở Việt Nam, rồng bay ở đâu và đáp ở đâu?
Đáp án:
 Rồng bay ở Thăng Long và đáp ở Hạ Long!
56.
Câu đố:
 Có 1 người đứng ở chân cầu. Ở giữa cầu có một con gấu rất hung dữ không cho ai qua cầu hết. Người đó sẽ mất hết 5 phút để đi từ chân cầu cho đến giữa cầu và con gấu cũng chỉ ngủ có 5 phút là tỉnh dậy. Hỏi người đó làm sao để qua được bên kia?
Đáp án:
 Đi đến giữa cầu và quay mặt ngược lại. Con gấu thức dậy tưởng người đó từ bên kia qua nên rượt trở lại. Thế là người đó đã qua được cầu!
57.
Câu đố:
 Có một thằng mù và ba thằng điếc đi ăn phở, mỗi người ăn một tô. Mỗi tô phở là 10 ngàn đồng. Hỏi ăn xong họ phải trả bao nhiêu tiền? 
Đáp án:
 Họ phải trả 20 ngàn đồng vì 1 thằng mù và ba của thằng điếc là 2 người ăn!
58.
Câu đố:
 Giả sử ta có 1 khúc vải, cắt nó ra làm 100 khúc, thời gian để cắt 1 khúc vải là 5 giây. Hỏi nếu cắt liên tục không ngừng nghỉ thì trong bao lâu sẽ cắt xong???
Đáp án:
 495 giây bởi vì 99 khúc (khúc cuối cùng ko phải cắt) X 5 giây = 495 giây!
59.
Câu đố:
 Ở một xứ nọ, có luật lệ rằng: Ai muốn diện kiến nhà vua thì phải nói một câu. Nếu câu nói thật thì sẽ bị chém đầu, còn nếu là dối thì bị treo cổ. Vậy để gặp được nhà vua của xứ đó, ta phải nói như thế nào?
Đáp án:
 Để gặp được nhà vui, người đó phải nói "tôi sẽ bị treo cổ!".
- Nếu như câu nói này là thật thì hắn ta sẽ bị chém đầu, nhưng nếu đem hắn ta đi chém đầu thì câu nói "tôi sẽ bị treo cổ" của hắn là dối, mà nếu vậy thì hắn sẽ bị treo cổ, mà nếu treo cổ hắn thì câu nói "tôi sẽ bị treo cổ" của hắn là thật ^^.
Nhờ vậy mà gã đó gặp được nhà vua trong khi vẫn bảo toàn được tính mạng
60.
Câu đố:
 Nơi nào có đường xá, nhưng không có xe cộ; có nhà ở, nhưng không có người; có siêu thị, công ty... nhưng không có hàng hóa... Đó là nơi nào??!!
Đáp án:
 Ở bản đồ!
61.
Câu đố:
 Có một rổ táo, trong rổ có ba quả, làm sao để chia cho 3 người, mỗi người một quả mà vẫn còn một quả trong rổ???
Đáp án:
 Thì đưa cho 2 người đầu mỗi người 1 quả. Còn 1 quả trong rổ đưa nguyên cả cái rổ đựng quả táo cho người còn lại thì 3 người mỗi người đều có 1 quả, và cũng có 1 quả trong rổ.!
62.
Câu đố:
 Có một cây lê có 2 cành, mỗi cành có 2 nhánh lớn, mỗi nhánh lớn có 2 nhánh nhỏ, mỗi nhánh nhò có hai cái lá, cạnh mỗi cái lá có hai quả. Hỏi trên cây đó có mấy quả táo???
Đáp án:
 Không có quả táo nào vì lê không thể ra quả táo nào trên cây được
63.
Câu đố:
 Có 3 thằng lùn xếp hàng dọc đi vào hang. Thằng đi sau cầm 1 cái xô, thằng đi giữa cầm 1 cái xẻng, hỏi thằng đi trước cầm gì?
Đáp án:
 Thằng đó "cầm đầu" tức là đại ca cầm đầu, nó không phải cầm cái vật gì hết!
64.
Câu đố:
 Có 2 người mặt mũi giống nhau, ngày tháng năm sinh và giờ sinh cũng giống nhau. Nhưng vì sao lại không phải là sinh đôi?
Đáp án:
 Vì có thể họ sinh 3, 4, 5
65.
Câu đố:
 Có 1 người không may bị té xuống hồ sâu, quần áo đều ướt đẫm hết nhưng không thấy tóc ướt tí nào. Hỏi vì sao?
Đáp án:
 Người này không có tóc lấy đâu ướt
66.
Câu đố:
  Tại sao có những người đi taxi nhưng sao họ lại không trả tiền?
Đáp án:
 Vì họ là tài xế taxi đó.
67.
Câu đố:
 Có ông bố người da đen, mẹ người da trắng. Họ vừa mới sinh ra 1 em bé. Hỏi em bé đó có hàm răng màu gì?
Đáp án:
 Em bé mới sinh nên chưa có răng.
68.
Câu đố:
 Một cầu thủ bóng đá nổi tiếng có đứa em trai, nhưng đứa em trai không nhận cầu thủ đó là anh trai. Vì sao thế?
Đáp án:
 Vì cầu thủ đó là nữ nên phải gọi là Chị gái.
69.
Câu đố:
 Nhà Lan có 3 anh em, người anh đầu tên là Nhất Hào, người thứ hai tên là Nhị Hào. Hỏi người thứ 3 tên gì?
Đáp án:
 Lan là người thứ 3
70.
Câu đố:
 Một con ngựa được cột vào sợi dây dài 3m. Hỏi làm sao nó có thể ăn đống cỏ cách xa nó 5m?
Đáp án:
 Nếu sợi dây không cột cố định đầu còn lại thì không vấn đề gì.
71.
Câu đố:
 Vua gọi hoàng hậu bằng gì?
Đáp án:
 Bằng mồm (miệng)
72.
Câu đố:
 Xe điện chạy với vận tốc 30km/h, gió thổi ngược lại với vận tốc 2m/s. Hỏi khói xe bay với vận tốc bao nhiêu?
Đáp án:
 Xe điện không có khói.

Copyright © 2014 CỘI NGUỒN TRI THỨC-TẬP THỂ 10B1
Published By Gooyaabi Templates | Powered By Blogger