Hoài niệm đẹp tuổi học trò
Những cơn gió
lạnh đã xua đi ánh nắng ấm áp của ngày hè. Bầu trời không còn trong xanh, sương
bao trùm lên toàn cảnh vật khiến mọi vật trở nên huyền ảo. Cứ mỗi lần như vậy,
những hoài niệm về tội lỗi của tôi lại dâng trào. Cảm giác nhói đau như thấm thía
từng da thịt. Dù việc ấy xảy ra vào bốn năm trước, ai cũng quên đi, những sự ân
hận tột cùng vì việc làm rất đáng xấu hổ của mình vẫn theo tôi mãi.
Buổi sáng hôm ấy không khí sao
mà ảm đạm đến vậy. Không còn những tiếng chim hót líu lo như ngày nào, những
chú chim đã bay về phương trời xa xôi. Tôi rảo bước đến trường với tâm trạng
đầy lo lắng vì tối qua tôi mãi mê xem phim và ngủ quên trong chiếc mền bông ấm
áp nên đã không học bài. Bước vào lớp, tôi nhìn thấy các bạn ai cũng lo chuẩn
bị cho bài kiểm tra lý. Tôi nhanh chân bước đến chỗ ngồi của mình. Vừa lúc cái
Khoa bước đến bên thì thầm vào tai tôi:
- Lát nữa kiểm tra lý, cậu nhớ chỉ cho tớ với nhé!
- Ừ!
Tôi vừa nói vừa cười một cách gượng gạo.
Lúc đó, tôi không biết mình nên ứng xử thế nào. Tôi rút nhanh trong cặp ra
quyển vở học lý và học được một vài câu. Bỗng tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp
đã đến, các bạn nhanh chân vào chỗ ngồi của mình.
Cô giáo bước vào, đặt chiếc
cặp xuống bàn và lấy trong chiếc cặp ra sấp bài kiểm tra. Bạn nào cũng hồi hộp
và lo lắng không biết bài kiểm tra thế nào, có khó hay không, có vừa sức của
mình không? Cô bảo bạn lớp trưởng phát bài cho từng bạn. Cả lớp chăm chú làm
bài. Quang cảnh lớp học yên ắng hẳn đi. Thật may cho tôi là có một câu tôi đã
kịp học thuộc lúc nãy. Nhưng đến các câu tiếp theo, tôi loay hoay mãi mà vẫn
không làm được. Tôi đành nhìn sang bài bạn bên cạnh cầu cứu nhưng đều vô
vọng.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó
mà đã gần hết giờ. Tôi nhìn xung quanh thì thấy có bạn đã làm xong bài. Lúc đó
tôi đã nghĩ rằng nếu mình mở được cuốn vở học lý ra la có thể làm được bài. Tôi
thò tay vào hộc bàn nhưng lại nghĩ:
-Cô giáo có bắt được mình xem tài liệu hay không, có tréo
bài mình không?
Nghĩ thế nên tôi lại thôi. Nhưng những ý nghĩ sai lầm ấy đã
khiến tôi đánh liều mở cuốn vở học lý từ hộc bàn lên. Rồi tôi nhanh chóng chép
lia lịa vào tờ giấy kiểm tra để kịp hết giờ. Lúc ấy, tôi cảm thấy lo lắng và sợ
hãi vô cùng vì nghĩ một học sinh giỏi như tôi lại không làm được bài kiểm tra
này thì sẽ bị đám bạn chê cười.
Đang lúi cúi chép thì không
biết cô giáo đã đến bên cạnh từ lúc nào. Đến khi cô gọi tên tôi thì tôi mới
giật mình dừng bút. Cả lớp ai cũng dừng bút ngạc nhiên nhìn về hướng tôi. Vừa
nhìn tôi rồi nhìn sang cuốn vở học của tôi đang chép dở. Vừa nhìn cô, tôi
vừa thay lo sợ và ân hận vô cùng. Giá như tôi không giở cuốn vở ấy ra thì bây
gì đâu đến nỗi!!! Cô nhìn tôi bằng đôi mắt buồn và giận . Cả lớp dường như đã
hiểu ra mọi chuyện. Những lời xì xào đã vang lên xóa tan đi bầu không khí vốn
yên tĩnh trong lớp học. Tôi hiểu rõ suy nghĩ của cô, chắc cô không ngờ học sinh
của của cô lại như vậy. Tôi cảm thấy thật ân hận. Tôi nhìn qua cửa sổ, cảnh vật
vẫn u buồn. Nó cũng không làm tâm trạng của tôi đỡ hơn phần nào. Tôi nhận thấy
xung quanh những ánh mắt chế giễu của các bạn. Tôi thấy thật xấu hổ với cô, với
các bạn và chính mình.
Thời gian có trôi qua bao lâu
đi chăng nữa nhưng kỉ niệm về một lần xem tài liệu sẽ là một bài học quý giá
trong tôi. Qua đó, tôi cũng rút ra một bài học: hãy nên thành thật với mọi
người thì sẽ được mọi người tin tưởng.
NGUYỄN THỊ THU UYÊN

0 nhận xét:
Đăng nhận xét