KHÔNG ĐỀ
Cầm bút
lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ
ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu
hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra
con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút
lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là
cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là
những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao
giờ con lớn được,
Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính
mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con
chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại
quặn lên những giả dối đến gai người.
Đã rất
chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe
cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe
ù ù gió mạnh
Con đường
trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng
nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần
lại thành bóng hình rất thực
Có những
điều vô cùng giản dị
Sao mãi
giờ con mới nhận ra.
NGUYỄN SONG HUYỀN THOẠI

0 nhận xét:
Đăng nhận xét