CÓ THỂ BÂY GIỜ CÔ ĐÃ QUÊN
Học trò
quá nhiều là sao cô nhớ hết
Xa trường
rồi em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ
lời tự nhủ sẽ về thăm
Có thể
bây giờ chiếc lá bàng non
Của
ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ
nhặt dùm em xác lá
Như em
thuở nào ép lá giữa trang thơ
Ước gì
hiện tại chỉ là mơ
Cho em
được trở về chốn xưa ấy
Giữa
bạn bè nối vòng tay thân ái
Được
vui buồn cười khóc hồn nhiên
Em nhớ
hoài tiết học đầu tiên
Lời cô
dạy văn học là nhân học
Và
chẳng ai học xong bài học làm người
Chúng
em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén
chuyền nhau gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ
đây theo dòng người xuôi ngược
Vị chua
cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những
lúc buồn em nhớ quá cô ơi
Bài học
cũ chẳng bao giờ xưa
NGUYỄN
TRẦN KIỀU TRINH

0 nhận xét:
Đăng nhận xét