CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA TẬP THỂ 10B1-CHÚC QUÝ VỊ MỘT NGÀY VUI VẼ

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Trường tôi

Cổng trường tôi trông rất xinh
Tường cao cổng sắt , dưới hình văn hoa
Bước vào thoang thoảng hương hoa
Trời cao xanh ngắt , mây là là bay
Râm râm bóng mát hàng cây
Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào .
Xa xa hàng dương vẫy chào
Gần gần phượng hồng thì thào gọi thương
Cùng nơi khắp chốn trong trường
Sinh viên đùa giỡn , thân thương chuyện trò
Người nói nhỏ , kẻ nói to
Xôn xao tiếng hát tiếng hò du dương
Vọng xa nghe tiếng giảng đường
Bao la trang trải tình thương cô thầy
Dạo quanh xa đó gần đây
Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình. 
                                ĐOÀN VĂN MINH TÂM



Hoa và ngày 20-11


Nụ hoa hồng ngày xưa ấy 
Còn rung rinh sắc thắm tươi 
20-11 ngày năm ấy 
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi 

Cô tôi mặc áo dài trắng 
Tóc xanh cài một nụ hồng 
Ngỡ mùa xuân sang quá 
Học trò ngơ ngẩn chờ trông... 

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... 
Xuân sang, thầy đã bốn mươi 
Mái tóc chuyển màu bụi phấn 
Nhành hoa cô có còn cài? 

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... 
Tà áo dài trắng nơi nao, 
Thầy cô - những mùa quả ngọt 
Em bỗng thành hoa lúc nào. 
 

Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả 
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng 
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ 
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học đc những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ 
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt 
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

                              NGUYỄN NHƯ QUỲNH


KHÔNG ĐỀ

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.  
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,  
Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người. 
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…  
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.  
                                                             NGUYỄN SONG HUYỀN THOẠI



 

           

Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
                       (Nguyễn Sỹ Toàn – sưu tầm)


                 

LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn 
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống.

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thưở học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới.

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 
                                              

                          (Phạm Thị Lan Chi – sưu tầm)
   


                

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Công ơn thầy cô


     
Bao nhiêu năm bộn bã vì nghề
Bấy nhiêu năm tích góp niềm đam mê
Bao nhiêu năm làm người đưa thuyền cập bến
Bấy nhiêu năm đưa trò tới tương lai.

Một đời người, nào biết mấy chông gai
Bao gian nan, thử thách cứ trùng trùng
Vẫn vững lòng thầy cô luôn sánh bước
Cùng chúng em đi trên đoạn đường đời.

Một đoạn đường chứa vô vàn kiến thức,
Sẽ không ai có thể đi hết được
Nhưng với quyết tâm, niềm tin, và chiến thắng,
Thì mỗi người, sẽ đến một chốn tươi đẹp riêng.

Thầy cô đã dạy em thế đấy,
Bao điều hay, lẽ phải còn trong này,
Trong trái tim luôn đầy ắp niềm thương nhớ,
Trong tâm hồn người trò cũ năm xưa.

Đây sân trường, bóng cây bàng, cây phượng,
Đây ghế đá, đây trụ cờ,
Đây lớp học khang trang-từng phòng một,
Và có cả ở đây bao kỉ niệm,
Có gột rửa, cũng chẳng phai.

Nhớ bóng hình thầy, lật từng trang giáo án
Nhớ bóng cô giáo tỉ mỉ khi giảng bài
Nhớ tóc thầy bạc trắng vì bụi phấn
Nhớ mắt cô giáo thâm quần vì chuẩn bị bài suốt đêm.

Thật khó nói, thật khó nói làm sao
Những tâm tình, tưởng chừng như thơ dại,
Những nỗi lòng tưởng chừng như dễ nói,
Mà kì lạ sao, khó thốt ra thành lời.

Cả một đời tận tụy với nghề dạy,
Thầy cô như những ông bụt, bà tiên trên trời,
Yêu chúng em, trao chúng em kiến thức,
Thương chúng em, cho chúng em lối sống đẹp ở đời. 
                                                  NGUYỄN THÙY MỴ
                            

TRƯỜNG CŨ

Đã lâu rồi không về thăm trường cũ
Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương
Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường
Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ
Thời gian ơi xin hãy quay trở lại
Mang em về kỷ niệm dấu yêu
Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều
Thầy cô đã mở đường em tiếp bước
Ngày hôm nay những gì em có được
Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em
Thầy trồng cây cho bóng mát sau này
Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi
Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại
Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta.
                     TRẦN THỊ VI


NGƯỜI LÁI ĐÒ

Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
         NGUYỄN NHẬT ĐOAN


Ngôi nhà Mộ Đức 2

Một mùa thu như bao mùa thu khác                                   
Mà sao cảm thấy nao nao lạ thường,                                  
Con đường vui và hoa lá tươi cười                                  
Nay tôi là một nữ sinh cấp ba.                                  
Trong tà áo dài màu trắng tinh khôi                                
Đôi môi mỉm cười chân bước thật nhanh,                                
Xinh tươi làm sao, biết mấy tự hào                               
Mộ Đức 2- ngôi trường bao mơ ước.                                
Mới ngày nào là giấc mơ trong tôi                                
Giờ vui sao khi thỏa niềm ao ước.                                
Chợt nhận ra chỉ là bước khởi đầu                              
Hành trình dài nhuốm một màu tươi sáng                  
Nắng chan hòa chiếu sáng cuộc đời tôi.                                   
Ôi bạn bè và bao người yêu dấu                                 
Sẽ cùng nhau luôn kề vai sát cánh                                   
Không hề chi những khó khăn, vất vả                                   
Vì chúng ta là anh em một nhà                                   
Xa nhau sẽ nhớ, thấy nhau sẽ cười.                                  
Sau tất cả chúng ta sẽ vẫn là                                  
Mộ Đức 2 mà mọi người vẫn nhắc!
                                                                     (Nguyễn Thị Tình) 
                              
     

LỜI NGỎ

 Mỗi độ thu về, đất trời chuyển mình, thay cho màu xanh óng chuốt mỡ màng, là màu vàng nhuộm thắm, thay cho những bản nhạc ve rộn ràng là những giai điệu êm đềm của gió mơn man, dìu dịu,… Tất cả đã làm nên mùa thu, huyền hoặc, duyên dáng, gợi bao nhớ thương trong lòng người. Mùa thu năm nay cũng vậy, nó đã làm dâng lên trong lòng mỗi người học sinh, mỗi người con một nỗi niềm tha thiết.
                         “Muốn sang thì bắc cầu kiều,
                     Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”.
       Thầy cô! Hai tiếng thiêng liêng ấy vang lên tự trong sâu thẳm tâm hồn ta một cách tha thiết không nguôi! Làm sao có thể kể xiết những công ơn cùng những nỗi vất vả của thầy cô. Thầy cô là người không những cung cấp những kiến thức khoa học cho chúng em mà còn uốn nắn chúng em hình thành nhân cách làm người. Còn nhiều lắm những bài học yêu thương, nhiều lắm những bài học sâu lắng. Thời gian cứ trôi đi, thầy cô vẫn lặng lẽ bên những trang giáo án, lặng lẽ là những người lái đò chở từng lớp học sinh đến bến bờ tri thức. Thời gian trôi đi là những ngày thầy vất vả dạy dỗ đèn em thơ, nâng niu từng nét chữ , khuyên dăn trò từng lời…Những canh thâu không ngủ, thức trắng đêm bên bàn giáo án, những sớm hôm miệt mài trên bục giảng để rồi mai kia chứng kiến lớp lớp học trò trưởng thành là hạnh phúc mà thầy cô mong muốn. Thầy cô đã chắp lên cho chúng em những đôi cánh ước mơ và mai đây những đàn chim bé nhỏ ngày nào sẽ tung đôi cánh trên bầu trời tri thức với hành trang trên vai là những kiến thức quý báu và những lời dạy bảo của thầy cô. Những lời dạy bảo ấy mãi theo ta cùng năm tháng, khi khó khăn nó mãi là điểm tựa để ta dựa vào và cố gắng trở thành những người công dân tốt. Theo sự chuyển nhịp của mùa thu, chúng em chợt nhận ra sắp đến ngày 20/11, biết nói gì đây để tỏ lòng biết ơn sâu sắc của những người học trò. Những bó hoa hay những món quà nhỏ thì làm sao đền đáp được công ơn to lớn đó. Xin vạn lần gửi những lời tri ân chân thành đến thầy cô - Những người đã thắp sáng bao ước, hoài bão của lũ học trò: Nhân ngày nhà giáo việt nam, với tất cả tấm chân tình tập thể lớp 10B1 xin gửi đến quý thầy cô bài báo tường với những bài thơ, cảm xúc, lời tri ân,… của mình đối với ngôi trường mới, thầy cô mới, chúc cho tất cả thầy cô luôn vui vẻ tràn ngập niềm tin trong cuộc sống, sẽ mãi là những con đò tận tịu kiên nhẫn đưa tất cả các thế hệ học trò qua đại dương kiến thức mênh mông của nhân loại!
      Đoàn Nguyễn Anh Thư 

Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

NGƯỜI THẦY -CẨM LY

MP3 : http://mp3.zing.vn/bai-hat/nguoi-thay-cam-ly/zwz9auac.html
VIDEO:https://www.youtube.com/watch?v=0ZoCkxOqfLo

Mộ Đức 2 trong tôi - NGUYỄN THỊ HỒNG MINH

Niềm vui vỡ òa khi biết tin tôi đã đậu vào trường THPT số II Mộ Đức. Ngày đầu tiên bước chân vào nơi sẽ gắn bó với tôi suốt quãng thời gian ba năm học này đã không còn e sợ, rụt rè giống như cái ngày tôi bước vào lớp một.
Nắn nót từng chữ: “ Trường THPT số II Mộ Đức” viết lên các nhãn tên sách, vở khiến tôi cảm thấy mình đã lớn hơn và vinh dự khi từ nay, tôi sẽ là học sinh của ngôi trường này. Tôi và các bạn cùng trường THCS tự tin bước qua cách cổng trường mới. Ai ai cũng nở trên môi nụ cười thật tươi. Trường cấp ba nên to hơn trường cấp hai rất nhiều. Qua cổng phụ, chúng tôi nhìn thấy các bạn học sinh từ các nơi khác nhau đang đứng trong ngôi trường và trên môi ai cũng nở nụ cười. Tôi vui sướng khi thầm nghĩ sẽ có nhiều bạn mới, nhiều thầy cô giáo mà chúng tôi chưa bao giờ gặp.
 Đằng sau dãy phòng hiệu trưởng là quang cảnh rộng với nhiều bóng cây, ghế đá,…Hai bên là hai dãy phòng hai tầng kéo dài cho đến hết khuôn viên trường. Phía sân trên có một hồ cá rộng. Những chú cá tung tăng bơi lội thầm đón chào các bạn học sinh mới. Bên trái trường là nhà thi đấu. Đằng sau những dãy phòng học là nơi để xe.Từng lớp đều có biển hướng dẫn để xe ở đâu cho đúng, thể hiên là một ngôi trường có quy tắc và học sinh có ý thức tốt. Xung quanh trường là những hàng cây chạy dài. Nào là cây phượng, cây bàng, bằng lăng, sấu,… Có cây không biết đã được trồng từ khi nào. Nhờ những cây ấy mà học sinh của trường có một không gian vui chơi và học tập tốt hơn.
Cảm giác vui sướng còn tăng thêm khi chúng tôi được khoát lên bộ đồng phục mà cấp một, cấp hai chưa bao giờ mặc: Áo dài trắng. Chắc có lẽ ban đầu, có một số bạn nữ không thích mặc nó nhưng sau này, các bạn sẽ nhận ra thật vinh hạnh khi được mặc bộ trang phục truyền thống của người phụ nữ Á Đông. Bộ đồng phục mà làm tôn lên sự duyên dáng và không kém vẻ tinh khôi, hồn nhiên, trong sáng của tuổi học đường. Nhìn các bạn đạp xe trong bộ áo dài trắng thật thướt tha, uyển chuyển làm sao!
Trong ngày học đầu tiên ở ngôi trường mới, tôi làm quen với lớp mới, bạn mới, thầy cô mới mà tôi chưa bao giờ gặp. Trang thiết bị trong từng phòng học không kém phần đầy đủ so với bên ngoài. Bàn ghế, quạt, đèn,…đều đã đủ tiêu chuẩn đề ra. Đứng từ ban công trước lớp, tôi có thể ngắm quang cảnh toàn bộ sân trường. Các bạn học sinh khác đùa vui trong ngôi trường mới. Nam sinh trong bộ quần tây áo trắng, nữ sinh trong tà áo dài, sân trường trở nên vô cùng sinh động.
Hít thở không khí và tôi thầm nghĩ rằng được học trong ngôi trường có điểm chuẩn cao thứ nhì trong cả tỉnh và bề dày thành tích học tập vẻ vang thì tôi phải cố gắng, phấn đấu sao cho thật xứng đáng với trường, thấy cô, cha mẹ và tất cả mọi người.
“Ngày ngày cắp sách đến trường
Cơm cha áo mẹ tình thương cô thầy”
Lời thơ như vang vọng trong tâm hồn mỗi con người. Khi sinh ra, cha mẹ cho ta hình hài, dáng đứng, cho ta dòng sữa mát lành và nuôi ta lớn lên. Rồi cuộc đời lại bước sang một hướng đi mới khi ta cắp sách đến trường, cho ta gặp những người cha, người mẹ thứ hai, nơi đó dòng sữa ngọt chính là nguồn tri thức và lời cha dạy, là lời thúc giục, vẫy gọi ở ngoài kia khơi xa của cuộc đời. Công ơn trời bể đó, chúng em không một phút lãng quên, vì vậy ngày hôm nay – ngày lễ nhà giáo Việt Nam cho chúng con được bày tỏ lòng mình, được nói lên những tâm tư, suy nghĩ về các thầy, các cô thân yêu.
Thầy cô ơi! Hai tiếng gọi thân thương con mang trong tim suốt cuộc đời. Dẫu có đi hết chiều dài của cuộc sống, con vẫn chưa đi hết lời thầy cô chỉ dạy; dẫu có bước lên muôn đỉnh vinh quang con vẫn biết rằng, người nâng bước cho con trên từng bậc thang là đôi tay không bao giờ mệt mỏi của các thầy, các cô.
“Thời gian qua mùa thu nay có khác Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sau Nghĩa thầy cô một đời không trả hết Dẫu đời con qua mấy nhịp cầu” Có ai đó đã từng nói rằng “Tuổi học trò cũng như người thợ đang xây nền móng cho tòa nhà...”, con cũng như bao đứa trẻ kia, vô tư đùa nghịch để đôi khi tự làm vỡ những viên gạch của đời mình. Con đâu biết sau lưng mình là bóng dáng thầy cô hao gầy theo năm tháng, mong mỏi cho con từng bước trưởng thành để đến khi nhận ra con chợt thấy bâng khuâng, nuối tiếc.
“Một mùa thi như bao mùa thi trước Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò Phấn trắng bảng đen nét mực thầy vẫn đó Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa...” Cái ngày xưa của một thời kỷ niệm, quá khứ đã qua đi sẽ không bao giờ quay lại nhưng những hồi ức về 1 thưở đến trường dưới vòng tay thầy cô sẽ không bao giờ phai nhòa trong mỗi học sinh. Tình thương yêu trân trọng đó, chúng con muốn gửi đến không chỉ là hôm nay mà lớp lớp thế hệ thầy cô quả ngày hôm qua, của ngày mai ... như truyền thống “Tôn sư trọng đạo” cha mẹ dạy con từ thưở lọt lòng.
Sinh ra trong cuộc đời, không ai có biết được tương lai của đời mình nhưng mỗi chúng con nhận thức được rằng: tri thức chính là hạt giống mà thầy cô ươm mầm trong tim mỗi học trò. Cây có đơm hoa kết quả, quả có chín ngọt lành hay không chính là sự vun đắp của chúng con dưới sự chỉ dạy của thầy cô.
Qua bao lứa tuổi học trò – bao mùa cây đơm hoa kết trái, thầy cô vẫn âm thầm, lặng lẽ. có mấy ai quay về trường cũ, cũng như cây cây kia chỉ mãi vươn lên trời xanh nhưng thầy cô vẫn luôn giữ vững niềm tin và biết rằng ở trên cao kia là ánh sáng của chân lý, là những đứa con càng khắc ghi thêm những cống hiến âm thầm, lặng lẽ.
Chúng con muốn được cảm ơn thật nhiều vì tình yêu thương, che chở của các thầy, các cô nhưng lời con nói làm sao kể hết ân tình. Tự khắc ghi trong tâm trí mình, chúng con nguyện là những đứa con ngoan, trò giỏi, xứng đáng với biết bao công sức, ân tình của thầy cô.
Khi bạn mở cánh cửa bước vào cuộc sống, nghĩa là bạn đang bắt đầu cuộc hành trình tự khẳng định mình để khám phá ý nghĩa của cuộc sống và thực hiện mọi mục tiêu mong muốn của bản thân. Để chinh phục hành trình đầy khó khăn này thì tri thức chính là hành trang của chúng ta và Thầy cô chính là những người ngày đêm gom góp, truyền đạt cho chúng ta.
Từ ngày đầu tiên đi học bập bẹ làm quen với những con số 1,2,..rồi đến những chữ cái A, Ư…cho đến hôm nay mặc dù chúng ta đã khôn lớn đã phần nào tự mình tìm tòi học hỏi và đã sở hữu một vốn kiến thức nào đó.
Thế nhưng, không phài lúc nào cuộc sống cũng bắng phảng suôn sẽ như bạn nghĩ- mà có cả những trở ngại khó khăn. Có những sự cố thất bại làm bạn mất niềm tin, tổn thương hay gục ngã tưởng chừng không thể đứng lên được nữa, mọi ước mơ tốt đẹp dường như sụp đổ. Bạn trở nên hụt hẫng, tuyệt vọng và mất niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống.
Những lúc như thế bạn hãy nhớ đến hình ảnh cây trúc- chúng đã biết tự vươn lên sau những lúc oằn mình chịu đựng giông bão, và sau những lần như thế, mầm non vẫn tiếp tục đâm chồi lá xanh mướt và thân trúc trở nên vững vàng cứng cáp hơn … 
“ Tre già măng mọc có gì lạ đâu” 
Đúng như câu nói trên Tre già thì măng mọc là chuyện bình thường nhưng bạn có biết chăng để cho những búp măng non vươn mình ra khỏi đất thì đó chính là kết quả của cả một quá trình rễ trúc làm việc cặm cụi trong mọi điều kiện gom góp tích lũy dinh dưỡng cho thế hệ sau. Thầy cô cũng giống như vậy đó các bạn, sở hữu một trái tim yêu nghề, tấm lòng nhân hậu luôn hướng về học sinh cùng với bầu nhiệt huyết luôn nóng cháy, Thầy cô luôn luôn không ngừng trao dồi kiến thức, bôn ba tìm tòi học hỏi, gom góp kiến thức và khao khát truyền đạt, mong mõi học trò tiếp thu để sau này vững trãi bước vào hành trình của cuộc sống.
Thầy cô là như vậy đó, còn chúng ta thì sao? Có phải đợi đến ngày 20/11 hay dịp lễ tết gì đó chúng ta mua một món quà kèm theo một lời chúc gởi đến thầy cô là đủ rồi không. Hay là bạn nghĩ rằng đợi đến khi nào cuộc sống tốt đẹp hơn, sau khi việc học hành hoàn tất hay có công việc ổn định kiếm nhiều tiền lúc đó mới có thể trả ơn Thầy cô..
                              NGUYỄN THỊ HỒNG MINH

DÙNG PHAO SẼ LAO ĐAO

   
       Trò mang tài liệu vào phòng 
Có phao cứu hộ những mong được nhờ 
        Phao dài, phao nhỏ, phao to
Túi phải, túi trái nhét cho thật đầy
        Khi cần ắt sẽ có ngay
Miễn là giám thị khoanh tay chẳng màng
        Nói thì có vẻ rất sang
Thực tế lại rất phũ phàng trò ơi 
        Coi thi ai dám đùa chơi 
Trò nào phạm luật "xin mời lên đây
        Biên bản đó xin kí ngay
Tận tay vật chứng đủ đầy còn nguyên" 
        Bỗng dưng thành kẻ vô duyên 
Học, thi không thật sao nên hả trò
       Từ giờ trò hãy nhớ cho
Dùng phao là để lên đò qua sông 
       Học trò nếu muốn thành công 
Cần cù chịu khó nói không quay bài
       Học vì sự nghiệp ngày mai 
Kiến thức chắc chắn, tương lai huy hoàng.
                           LÝ QUỲNH TRÂM                                                                                   

TẤM LÒNG NGƯỜI THẦY GIÁO


Là thầy giáo quanh năm cùng phấn bảng
Kỉ niệm học trò đâu dễ phôi phai
Những ánh mắt dịu dàng như biết nói
Hằn vào sâu trong trái tim thầy
Bao tháng ngày thầy cầm tay nâng đỡ
Ta trưởng thành trong tình cảm thầy trò
Rồi một hôm ta bồi hồi xao xuyến
Nhìn tóc thầy điểm bạc mái sương pha
Chúng ta ra đi chắc có ngày trở lại
Hồi tưởng về thầy những kỉ niệm xưa
Ôi tấm lòng của người thầy giáo
Nó rộng ớn bao la như biển cả
Còn em như giọt nước giữa biển khơi
Thầy là phao cứu đời em thoát khỏi
Cảnh tối tăm u ám của cuộc đời
Dù sau này cuộc đời có trắc trở chông gai
Em vẫn nhớ như in người thầy cũ
Vẫn yêu nghề dẫu cho đời có phụ
Thấm ngọt bùi nhưng lắm nỗi đắng cay.
               NGUYỄN TRẦN KIỀU TRINH


Copyright © 2014 CỘI NGUỒN TRI THỨC-TẬP THỂ 10B1
Published By Gooyaabi Templates | Powered By Blogger